Hà Vĩ Thu thấy Tử Lăng và Lăng Phong tựa hồ có chuyện muốn nói riêng, liền khoát tay ra hiệu cho đám đệ tử tiếp tục lên đường. Từng bóng người lại khoác thùng nước lên vai, bước theo nhị sư huynh leo dần lên sườn núi.

Đám nam đệ tử thỉnh thoảng ngoái đầu lại, trong mắt ánh lên tia hâm mộ pha lẫn khó hiểu - một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy lại chủ động bắt chuyện với Lăng Phong, rốt cuộc hắn có bản lĩnh gì? Còn các nữ đệ tử, tuy không biểu lộ rõ, nhưng ánh mắt cũng lộ chút tò mò. Hắn nhất định phải có điểm hơn người, bằng không sao có thể khiến một cô nương xinh đẹp như thế tìm đến?

Lăng Phong hít sâu, trong lòng lâng lâng khoái trá. Hừm... ánh mắt ngưỡng mộ khắp nơi, ta đây chẳng khác nào một đại tông sư được vạn người vây quanh.

Đợi đoàn người đi xa, Tử Lăng mới khẽ liếc theo, rồi xoay sang hỏi, giọng mềm như gió xuân:

- Thiếu gia, bọn họ đều là đồng môn của người sao?

- Đúng vậy, nhưng ta là đệ tử đích truyền của sư phụ, địa vị so với bọn họ thì cao hơn.

Tử Lăng thoáng nhíu mày, mắt dừng lại trên thùng nước lớn vắt ngang vai hắn. Nắng chiều phản chiếu giọt mồ hôi trên trán Lăng Phong thành từng vệt sáng lấp lánh, áo hắn đã ướt đẫm, dán chặt vào thân, lộ ra bờ vai rắn chắc. Nàng khẽ thở dài, bước lên lau mồ hôi cho hắn, ngón tay chạm nhẹ qua làn da nóng ẩm.

- Thiếu gia, người ngày đầu tiên lên núi đã khổ cực thế này... muốn tự hành hạ bản thân sao?

Lăng Phong thoáng sững, trong lòng như có dòng nước ấm lan ra. Nàng vẫn như xưa, quan tâm từng chút... Hắn cố nén nụ cười, giọng bỗng vang dội như muốn tỏ rõ khí phách:

- Thế này thì có là gì? Nam tử hán đại trượng phu, phải vận động gân cốt, rèn luyện thân thể, chịu được cơ cực mới có thể gánh vác đại sự.

Tử Lăng nghe vậy, khóe môi khẽ cong, ánh mắt chan chứa ý cười:

- Thiếu gia... người đã thật sự lớn rồi.

Lăng Phong bật cười, cố tình nghiêng đầu, nháy mắt trêu:

- Cô nói vậy, chẳng lẽ trước kia ta... chưa đủ lớn sao?

Tử Lăng đỏ bừng mặt, liếc hắn một cái thật sắc rồi quay đi:

- Thiếu gia... chúng ta nên rời khỏi đây thôi. Người theo ta về nhà, tất cả đã chuẩn bị xong rồi.

- Nhà? Chỗ này mà cũng có nhà sao?

Nàng mỉm cười, lúm đồng tiền thoáng hiện:

- Lão gia sai ta cùng tam quản gia ở tiểu trấn này hầu hạ người. Nếu công tử trên núi mệt nhọc, chỉ cần xuống đây, sẽ có ta nấu ăn, nghỉ ngơi. Chúng ta đã mua một đại trang viện, chuẩn bị cho người căn phòng tốt nhất, bày trí giống hệt ở Hàng Châu.

Trong đầu Lăng Phong thoáng hiện ra viễn cảnh tu luyện ở Hoa Sơn mà vẫn có mỹ nhân chờ sẵn bên dưới. Thật là trời cũng chiều ta... Hắn cười khoái trá:

- Tử Lăng... vậy chúng ta sau này có thể cùng nhau...

- Mắc cỡ chết! - Tử Lăng biết rõ ý tứ, mặt càng đỏ rực, giậm chân một cái, nhưng trong lòng lại rộn lên niềm vui khó giấu.

- Mau dẫn ta đi xem nhà mới! - Lăng Phong nói, rồi vẫn tiện tay khoác thùng nước lên lưng.

Tử Lăng khẽ lắc đầu, đôi mắt cong cong:

- Thiếu gia, để lại đây, không ai lấy đâu. Ta sẽ dặn tiểu nhị trông. Nếu mất, ta đền. Đợi mọi người đi xa, ta sẽ giúp người mang lên núi.

- Cô làm nổi sao?

Lời vừa ra, hắn chợt nhớ, võ công của Tử Lăng so với mình hiện giờ e còn cao hơn, gánh nước đối với nàng chẳng khác trò đùa.

- Thiếu gia, lát nữa ta sẽ cõng cho người xem. - Nàng nói, giọng mang theo chút kiêu hãnh nữ nhi.

- Không cần! Ta tin... tin lắm rồi. Chỉ là nếu để sư huynh thấy cô gánh nước cho ta, e rằng ta sẽ phiền toái.

- Vậy thì đi thôi.

Hai người sóng vai rời khỏi, tiến về phía đại trang viện duy nhất trong trấn.

Trang viện này so với Lăng gia ở Hàng Châu thì nhỏ hơn nhiều lần, nhưng giữa tiểu trấn hẻo lánh lại tựa như minh châu giữa đá sỏi. Phòng của Lăng Phong được bày trí tinh xảo, từng món đồ, từng sắc màu đều quen thuộc, như thể chỉ cần khép mắt là hắn đã quay về Hàng Châu. Có tiền quả thật sung sướng... muốn gì có nấy.

Tử Lăng dường như nhìn thấu tâm tư của Lăng Phong, khóe môi cong khẽ, đôi mắt sáng long lanh như hồ thu, dịu giọng hỏi:

- Thiếu gia... người có thích không?

Lăng Phong thong thả đảo mắt một vòng khắp gian phòng, từng món đồ, từng nét bày trí đều tinh xảo đến mức khiến lòng hắn nảy sinh một tia hoài niệm. Hắn khẽ gật, khóe môi nâng lên đầy tán thưởng:

- Thích... sau này nếu rảnh, ta nhất định sẽ xuống đây ở đôi ba ngày.

Tử Lăng nghe vậy, mỉm cười, "ừm" một tiếng khẽ khàng, như giấu một làn sóng ấm áp trong đáy mắt.

Lăng Phong ngồi phịch xuống chiếc ghế tựa chạm trổ tinh vi, hai chân đung đưa như một kẻ hoàn toàn thư thái. Thấy vậy, Tử Lăng yểu điệu tiến lại gần, đôi tay mềm mại như nước đặt lên vai hắn, nhẹ nhàng xoa bóp. Giọng nàng như gió xuân thổi qua:

- Thiếu gia, ở trên núi phải chăm chút thân thể... luyện võ trọng ở tích lũy, cưỡng cầu chỉ khiến bản thân hao tổn.

Lăng Phong khẽ chớp mắt, ngước nhìn khuôn mặt như họa ngay trước mắt. Ánh sáng từ khung cửa sổ rọi xuống, vẽ lên gò má nàng một vầng sáng dịu, khiến hắn bất giác bật cười:

- Tử Lăng, cô giống như... kế mẫu của ta vậy.

- Huyên thuyên... - Nàng liếc hắn một cái, nhưng ánh mắt lại ấm như nắng sớm, khiến Lăng Phong có cảm giác bản thân đang ngồi giữa một buổi trưa êm đềm ở quê nhà.

Ánh nhìn của hắn không kìm được mà lướt xuống thân hình mềm mại, đường cong uyển chuyển ẩn hiện dưới lớp y phục mỏng manh. Nửa tháng trời không chạm tới... chẳng trách tim ta lại ngứa ngáy thế này.

Tử Lăng cong môi cười, khẽ hỏi:

- Thiếu gia, ta nghe nói nữ đệ tử Hoa Sơn đều là mỹ nhân nhất đẳng, còn chưởng môn phu nhân lại là võ lâm đệ nhất mỹ nhân... thật vậy sao?

- Ừm... sư nương quả thật tuyệt sắc, so với kế mẫu... e rằng còn hơn vài phần.

- A... - Nàng hơi sững người, đôi hàng mi dài khẽ run.

Lăng Phong cười gian, nhưng giọng lại mềm như mật:

- Bất quá... các nữ đệ tử so ra vẫn kém xa Tử Lăng của ta.

- Người chỉ gạt ta vui thôi... - Nàng khẽ hờn, nhưng trong đáy mắt lại dấy lên một tia mừng rỡ khó giấu.

Hắn nhân cơ hội nghiêng sát, hơi thở nóng ấm phả lên má nàng:

- Ta nói thật...

Sắc ý trong mắt Lăng Phong như sóng ngầm lan ra.

Tử Lăng hờn trách, nhưng giọng lại lộ chút hâm mộ:

- Ta thấy Đàm Uyển Phượng và Tạ Lâm Lan kia quả là mỹ nhân... còn được xếp vào thập đại mỹ nhân trong giang hồ.

Lăng Phong lúc này tay trái đã áp nhẹ lên bờ ngực đầy đặn, cảm nhận sự mềm mại run khẽ qua từng đầu ngón tay.

- Nhưng chẳng ai làm thiếu gia vui bằng Tử Lăng nhà ta...

Ngón tay hắn khẽ mơn man, khiến Tử Lăng hít vào một hơi gấp gáp, vội giữ lấy tay hắn:

- Thiếu gia... người xấu...

Nụ cười của Lăng Phong càng thêm xấu xa. Nửa tháng rồi... sao ta lại có thể bỏ lỡ cơ hội này chứ?

Vừa bóp nhẹ, hắn vừa thì thầm bên tai:

- Từ Hàng Châu đến đây, đã nửa tháng chưa chạm vào cô... hôm nay, ta muốn cùng cô khoái hoạt một phen.

Tử Lăng bị bàn tay hắn trượt xuống eo thon, thân thể khẽ uốn, khẽ hừ:

- Nhưng lát nữa công tử còn phải cõng thùng nước lên núi... ta sợ người mệt.

- Sợ gì chứ... càng làm, tinh thần ta càng hăng, khí lực lại càng mạnh. - Hắn nói, rồi cúi xuống chiếm lấy đôi môi đỏ mọng.

Tiếng rên khe khẽ thoát ra từ môi nàng, hòa với nhịp tim dồn dập. Cảm giác vụng trộm này, vừa ngọt ngào vừa kích thích, như lửa nhỏ thiêu đốt tâm can.

Bàn tay Lăng Phong càng lúc càng táo bạo, trượt vào trong lớp y phục, tìm đến những nơi mềm mại nhất.

- Thiếu gia... mỗi lần đều bóp mạnh như vậy... ta còn chưa tính sổ đâu. - Nàng cố tỏ vẻ oán trách, nhưng âm điệu lại như đang làm nũng.

- Ha... tính gì chứ... cô rõ ràng còn sung sướng không kịp. Chúng ta vốn đã là lão phu lão thê, còn gì phải thẹn thùng?

Chữ "lão phu lão thê" khiến Tử Lăng khẽ run, một cơn ngọt ngào dâng tràn. Nàng không còn chống cự, mặc cho đôi tay hắn tùy ý khám phá.

Lăng Phong điên cuồng hôn lên đôi môi đỏ, lưỡi lách sâu, dây dưa cùng chiếc lưỡi thơm tho của nàng. Hai bàn tay hắn không hề nghỉ ngơi, dù còn một lớp vải mỏng, nhưng vẫn đủ để khiến Tử Lăng run rẩy, trong lòng dậy lên cơn khát khao bị kiềm nén suốt nửa tháng qua.

Lăng Phong lúc này đã không còn kiềm chế nổi. Hơi thở nóng hổi của hắn phả sát vào vành tai Tử Lăng, khiến nàng run nhẹ như bị luồng điện vô hình quét qua. Đôi tay hắn trượt dần xuống, nhẹ nhàng tách từng lớp y phục mỏng manh, cảm giác làn da trắng mịn trơn mềm lập tức truyền vào lòng bàn tay, tựa như chạm vào lụa tơ vừa mới dệt xong.

"Tử Lăng của ta..." Hắn thì thầm, giọng khàn đặc như chứa ma lực, "nửa tháng nhịn, thiếu gia đã sắp phát điên mất rồi."

Tử Lăng cắn môi, đôi mắt mơ màng như phủ một lớp sương mỏng, khẽ nép sát hơn vào ngực hắn. Mùi hương quen thuộc từ người thiếu gia bao trùm, mang theo cả hơi ấm của ký ức bao năm trước, khi lần đầu nàng trao thân. Bàn tay ấm nóng của hắn mơn man nơi eo thon, vuốt từng đường cong mềm mại khiến nàng như mất hết sức lực, chỉ còn biết bấu vào tấm lưng rắn chắc.

Một tiếng thở dài khoái lạc bật ra từ đôi môi nàng khi Lăng Phong cúi xuống, hôn từ cổ, men dọc xuống bờ vai nõn nà. Mỗi nụ hôn của hắn vừa nhẹ như cánh chuồn khẽ đậu, vừa nóng bỏng như lửa hạ, thiêu đốt mọi kháng cự còn sót lại trong tâm trí nàng.

Bên ngoài, ánh chiều tà len qua song cửa, phủ lên đôi thân thể đang quấn chặt nhau một màu vàng ấm áp như mật ong. Bên trong, tiếng hít thở dồn dập xen lẫn tiếng vải lụa rơi nhẹ xuống đất. Mọi khoảng cách tan biến, chỉ còn lại cảm giác hòa quyện giữa hai người, từng nhịp đập tim như hòa chung một khúc nhạc mê hoặc.

Join Our Socials
to explore more
Discord
Donate Us
to support us

0 Chapters